Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2018

Chật vật giữ làng nghề đóng ghe, xuồng Ngã Bảy

Thị xã Ngã Bảy (tỉnh Hậu Giang) nơi hội tụ của 7 nhánh sông, một thuở nổi tiếng “ăn nên làm ra” với làng nghề đóng ghe, xuồng Ngã Bảy phục vụ nhu cầu lưu thông trên sông nước miền Tây. Thế nhưng, thời vàng son đó đã là dĩ vãng. Hiện làng nghề này chỉ sót lại vài người bám nghề theo kiểu “làm cho vui”, bởi có đóng nhiều thì cũng chỉ để... ngắm!
Cả năm chỉ bán được 1 chiếc ghe
Men theo con đường nhỏ dọc kênh Sóc Trăng, chúng tôi tìm đến làng nghề đóng ghe, xuồng nức tiếng một thuở tại phường Hiệp Thành, thị xã Ngã Bảy. Theo chỉ dẫn của người quen, chúng tôi cũng tìm tới được cơ sở đóng ghe của ông Nguyễn Văn Luân (58 tuổi, ngụ khu vực 6) khi ông đang mắc võng nằm thư thái hút thuốc, uống trà.
Đây cũng là 1 trong 2 cơ sở cuối cùng ở phường Hiệp Thành còn theo nghề của cha ông truyền lại. Nói là cơ sở, nhưng theo chia sẻ của ông Luân, lâu nay chỉ còn một mình ông là chủ kiêm luôn thợ, chứ không thuê, mướn ai làm cùng. 3 người con trai của ông cũng không ai theo nghề của cha mà học nghề cắt tóc, bán vật liệu xây dựng, đi làm mướn.
“Ế ẩm quá trời chú ơi. Cả năm 2017, tui chỉ bán được 1 chiếc ghe tam bản. Còn xuồng thì không ai đặt nên không đóng luôn. Từ đầu năm 2018 đến nay, có khá hơn chút xíu là đã bán được 5 chiếc xuồng, còn 5 chiếc nhàn rỗi nên đóng sẵn đó mà chưa có người mua” - ông Luân chia sẻ. Theo ông Luân, mỗi chiếc ghe tam bản, ông bán giá 5 triệu đồng. Còn xuồng do nhỏ hơn nên bán từ 2 - 3 triệu 1 chiếc tùy loại 3 lá hay 5 lá.
Tại cơ sở của ông Nguyễn Văn Be (70 tuổi, ngụ khu vực 1) cũng chẳng có tiếng cưa, đục gì. Trong nhà xưởng, xuồng, ghe còn sắp đống đến 15 chiếc chưa có người mua. Anh Nguyễn Văn Tiến (40 tuổi) là con trai thứ 7 của ông Be buồn bã nói “Nghề này giờ hết thời rồi.
Cha mẹ tôi sinh ra 8 anh em trai mà giờ chỉ còn anh thứ 3 theo nghề cha kiểu “làm chơi”, vui thì làm, không thì nghỉ đi nhậu lai rai. Anh thứ 2 trước có theo nhưng chán quá đã bỏ”. Nói rồi anh Tiến thở dài, kể, từ đầu năm đến nay, cha mình mới chỉ bán được 1 chiếc ghe tam bản giá gần 5 triệu đồng.
Biết giờ theo nghề cha là “chết đói”, nên anh Tiến không theo mà mở xưởng cưa để mưu sinh. “Nghề cưa gỗ cũng khó khăn hơn trước do nhiều người bỏ nghề đóng ghe, xuồng. Tuy nhiên, dù sao thì vẫn còn sống tốt hơn, bởi người ta còn cần cưa gỗ làm nhà, đóng các vật dụng như giường, tủ, bàn ghế...” - anh Tiến chia sẻ thêm.
Tiếc một thuở vàng son
Nhâm nhi li trà nóng, ông Luân hồi tưởng lại một thuở vàng son của làng nghề đóng ghe, xuồng Ngã Bảy nức tiếng gần xa. “Ngày trước, lúc 15 tuổi là tui đã lành nghề của cha mình rồi. Trong nhà, lúc nào cũng có 20 người thợ hỳ hục đục, đẽo làm ngày, làm đêm mà không kịp giao hàng cho người đặt mua.
Vào mùa nước nổi, có ngày bán được 20 chiếc xuồng. Nói không ngoa là người mua xuồng, ghe đông như đi chợ mua rau” - ông Luân vẻ háo hức nhớ lại một thời hoàng kim nhất của làng nghề đóng ghe, xuồng Nghã Bảy kéo dài trong khoảng từ 1976 - 1986, sau đó thì lụi dần.
Trong kí ức của ông Luân, ngày đó làng nghề có đến 42 cơ sở đóng ghe xuồng, từ đầu làng đến cuối xóm, đi đâu cũng nghe tiếng cui, đục, tiếng xẻ gỗ, cưa ván. Ấy thế mà không ngờ, nó sớm lụi tàn, đến nay chỉ còn 2 gia đình bám nghề trong tình trạng đã “chết lâm sàng”.
Hỏi, đâu là nguyên nhân khiến làng nghề mai một, ông Luân nói rằng, do từ thập niên 90, đường bộ được đầu tư mạnh đến tận thôn, xóm nên người ta sử dụng xe máy làm phương tiện đi lại thay thế xuồng, ghe rất nhiều.
Ngoài ra, còn có nguyên nhân khác là xuất hiện xuồng, ghe làm bằng chất liệu composite cạnh tranh khốc liệt, thậm chí “đá bay” xuồng, ghe đóng bằng gỗ. Bởi, chất liệu từ composite nhẹ, đẹp. Tuy vậy, ông Luân cho rằng, nếu dùng chuyên chở thì xuồng, ghe composite chịu trọng tải kém hơn xuồng, ghe gỗ, khả năng chịu va đập cũng kém hơn.
Ông Thái Sơn Hùng (56 tuổi, ngụ khu vực 6) - người đã bỏ đóng ghe, xuồng mà nâng cấp lên chuyên đóng tàu biển ở phường Hiệp Thành - nhớ lại: “Ngày đó tôi chỉ học đến lớp 9 rồi nghỉ để theo cha làm nghề đóng ghe, xuồng. Vào thời kỳ sôi động nhất, nhà tôi đóng không kịp cho người đến mua.
Bình quân ngày bán 5 - 10 chiếc. Tính ra, tháng cao điểm bán đến vài trăm chiếc”. Theo lời ông Hùng, từ khoảng năm 1990 trở về sau thì làng nghề “chết” dần do đường bộ phát triển nhanh, phương tiện xe máy tàu ồ ạt tràn về, giá lại rẻ nên người ta sử dụng làm phương tiện đi lại thay thế. Rồi xuồng, ghe vỏ gỗ bị cạnh tranh bởi sự xuất hiện của xuồng, ghe làm bằng chất liệu composite.
Giữ nghề bằng hướng đi mới
Là 1 trong vài cơ sở ở làng nghề đóng xuồng, ghe Ngã Bảy xưa tiên phong thí điểm đóng tàu biển khi biết nghề đóng ghe, xuồng đang “chết” dần, ông Nguyễn Văn Lộc (55 tuổi, ngụ khu vực 6) chia sẻ rằng, từ năm 1997, sau cơn bão lớn đánh hỏng hàng ngàn tàu, thuyền của các tỉnh ven biển Cà Mau, Kiên Giang, Bạc Liêu nên ngư dân có nhu cầu đóng mới lại tàu cá tăng đột biến.
Trong khi các cơ sở đóng tàu ở các địa phương này đóng không kịp, nên ông Lộc đã chớp thời cơ chuyển sang nghề đóng tàu biển. Qua thời gian, từ đóng tàu nhỏ, nâng dần công suất, nay cơ sở của ông Lộc đã đóng chuyên nghiệp được tàu cá công suất 600 - 700 CV đánh bắt xa bờ, bán trên dưới 1 tỉ đồng/chiếc.
Với loại tàu lớn này, hiện mỗi năm, ông Lộc đóng được 5 - 6 chiếc. Ngoài ra, ông còn đóng tàu chở khách du lịch loại 2 tầng phục vụ du lịch ở bến Ninh Kiều, TP.Cần Thơ. Hiện ở phường Hiệp Thành, cơ sở đóng tàu của ông Lộc là lớn nhất với cái tên Cơ sở đóng tàu thuyền Đức Thành.
“Nói chung từ khi chuyển qua nghề đóng tàu biển, cơ sở của tôi hoạt động tốt hơn hẳn. Hiện tôi nuôi dao động từ 20 - 30 công nhân. Sản phẩm của chúng tôi bán đi nhiều tỉnh trong khu vực” - ông Lộc chia sẻ. Thấy nghề của cha “làm ăn được”, con trai ông Lộc lâu nay đang theo nghề của cha.
Thấy khốn khó, bế tắc dần với nghề đóng ghe, xuồng, từ năm 1992, ông Thái Sơn Hùng (56 tuổi, ngụ khu vực 6) bắt đầu mon men học đóng tàu biển. Đồng thời vẫn duy trì đóng ghe, xuồng để lấy “ngắn nuôi dài”.
Khi nghề đóng tàu biển đã rành, đắt khách, khoảng 5 năm nay, cơ sở của ông Hùng không còn đóng ghe, xuồng nữa mà chỉ tập trung đóng tàu và thành lập luôn doanh nghiệp tư nhân, trại đóng tàu biển mang tên Thái Hùng chuyên đóng tàu biển “Hiện mỗi năm tôi đóng từ 15 - 20 chiếc tàu đánh cá công suất chủ yếu vào khoảng 400CV. Mỗi chiếc bán giá trên, dưới 300 triệu. Tôi thấy nghề nay đang ổn. Chưa có dấu hiệu giảm khách” - ông Hùng chia sẻ.
Theo lời ông Hùng, cái khó của nghề này là hiện nay, đóng tàu biển thì nhu cầu cần gỗ rất lớn. Thế nhưng gỗ khan hiếm, giá cao nên buộc phải đẩy giá bán tàu lên cao cũng là điều khiến ông trăn trở. Thêm nữa, một số cầu trên các sông ở Ngã Bảy làm từ xưa, thiết kế thấp nên khi cơ sở của ông đóng tàu hoàn thiện, gặp khó khăn trong việc di chuyển ra sông lớn để bàn giao cho khách hàng.
Ông Phạm Hoài Bạch - Phó chủ tịch UBND phường Hiệp Thành - nói, những năm 1990 trở về trước, làng nghề đóng ghe, xuồng của Hiệp Thành có tên là làng nghề đóng ghe, xuồng Ngã Bảy. Thời đó, khi đang sôi động, có khoảng 40 cơ sở hoạt động.
Thế nhưng, từ sau 1990, do đường bộ phát triển, rồi có thêm sự cạnh tranh của ghe, xuồng composite nên làng nghề đóng ghe, xuồng bằng gỗ ở Ngã Bảy ế ẩm rồi dần tan rã. Mất nghề, người ta kéo nhau đi làm thuê, làm mướn, lên phố làm công nhân... Hiện, ở phường chỉ còn 4 cơ sở trụ lại với nghề. Trong đó, 2 cơ sở đã chuyển sang chuyên đóng tàu biển.
“Ở phường, giờ có cả công ty đóng xuồng, ghe bằng composite và một số đại lý nhập hàng về bán lẻ. Hình thành nên 1 xóm chuyên bán xuồng, ghe composite ở khu vực 3 luôn. Mà loại này nhẹ, bền, đẹp nên được người dùng ưa chuộng hơn xuồng, ghe bằng gỗ” - ông Bạch lý giải.
Thêm 1 nguyên nhân khác theo phân tích của ông Bạch là do gần đây, sông Mê Kông bị các nước láng giềng ngăn làm đập thủy điện khiến mùa nước nổi, nước không về, tôm cá ít nên không còn “đất” cho cư dân địa phương theo nghề chài, lưới như xưa nên giảm lớn số lượng sắm ghe, xuồng mưu sinh.
TRẦN TUẤN - HOÀNG TÂN

2 tháng và 500 bức khỏa thân nghệ thuật

Trước khi tôi rời trại sáng tác Vermont (Mỹ) có bảo Kapil Dixit - họa sĩ Nepal - “khi anh kết thúc 2 tháng ở trại, nhớ chụp toàn cảnh studio cá nhân gửi cho tôi”.
Và chúng tôi, ai nấy đều “hết hồn” khi nhìn thấy căn phòng của anh được trang trí, phủ kín bằng tranh khỏa thân, xấp xỉ 500 bức. Sức làm việc của Kapil thật đáng nể.
Vẽ như hít thở không khí hằng ngày
Kapil Dixit, 41 tuổi và người nhỏ bé, ánh mắt linh hoạt, khá thân thiện trong số các nghệ sĩ ở Vermont. 11 năm học và sáng tác tranh ở Dallas (Mỹ), Kapil vẽ đủ thể loại, kể cả body paiting để rồi anh chọn cơ thể con người (Human body) là chủ đề lớn vĩnh viễn của mình.
Ngồi uống càphê nhìn ra khung cửa sổ, ngoài trời tuyết rơi trắng xóa tạo nên một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, tôi hỏi Kapil: Sao bạn không vẽ phong cảnh tuyết rơi ở Vermont vì nó thực tuyệt vời. Trước đó, tôi đã 2 lần chứng kiến một họa sĩ đầu bạc say mê vẽ cảnh tuyết rơi trong trời mưa lạnh và một họa sĩ khác trẻ hơn đang ngồi vẽ ở ngoài cửa quán càphê mà bao quanh anh ta ngập trắng tuyết. Kapil chỉ cười, lát sau hỏi lại: Anh không thấy cơ thể con người cũng chính là một tuyệt tác à? Nó cũng có núi, đồi, thảo nguyên và dòng sông... nên tôi chỉ thích vẽ human body.
Kapil say mê vẽ, dành phần lớn thời gian trong ngày ở studio, nhiều bữa đến khuya mới về. Bữa ăn tối hầu như bao giờ Kapil cũng ăn nhanh hơn hết thảy, để quay về studio lặng lẽ và trầm ngâm ngắm những bức tranh. Anh bảo đó là quãng thời gian hạnh phúc, khi có thể chìm đắm vào những đứa con tinh thần. Dĩ nhiên Kapil không bao giờ quên hàng tối điện thoại về cho gia đình nơi có người vợ và những đứa con xinh xắn.
Kapil là người đầu tiên ở Nepal theo New Paiting, một trường phái hội họa đương đại với nhiều cách tân, sáng tạo. Kapil kiên trì đi theo New Painting, có dạy miễn phí cho sinh viên ở Nepal nhưng có vẻ như họ không thích hay đúng hơn là khó theo trường phái này, cũng như các nhà phê bình nghệ thuật ở Nepal không quá hào hứng với các tác phẩm của anh. 
Khi thăm Church studio nơi chúng tôi làm việc, Kapil đã lắc đầu: Sàn nhà quá sạch, không hợp với tôi. Studio cá nhân của Kapil rộng hơn và để cho họa sĩ tự do làm bất cứ điều gì. Kapli đã tận dụng tối đa không gian studio để treo những bức tranh sáng tác tại chỗ của mình, kể cả trên trần nhà.
Trong chương trình của trại sáng tác Vermont Studio Center (Mỹ) có một phần khá thú vị: “Life Drawing”. Drawing là vẽ bằng mực, bằng bút chì còn Life là cuộc sống. “vẽ cuộc sống” ở đây chính là vẽ nude - khỏa thân với 2 người mẫu, một nam tên Steve và một nữ là Chelse. Phòng vẽ mẫu khỏa thân khá chật chưa đầy 16m2, chỉ đủ cho khoảng 5,6 họa sĩ kê giá vẽ. Bao giờ Kapil cũng là người đến sớm nhất kê giá vẽ và về sau cùng.
Đa phần các họa sĩ dự trại đều đến “Life Drawing” để vẽ nude. Jennifer Long - nữ họa sĩ đã trên 60 tuổi, 3 lần dự trại Vermont hàng sáng đều đặn đến vẽ chì phác thảo vào cuốn tập nhỏ. Marcus Dunn - họa sĩ Mỹ luôn đứng vẽ và tạo ra những hình vẽ mang tính trừu tượng với những dáng nằm, ngồi, đứng chồng chéo lên nhau… Còn Kapil ngồi vẽ chăm chú và lặng lẽ vẽ kỹ từng dáng người, tư thế khác nhau của mẫu.
Tranh nude của Kapil có gì lạ?
Tôi hỏi Kapil chắc anh thích nhiều mẫu hơn là 2 người ở Vermont. Kapil gật gù rồi nói thêm muốn vẽ nhiều mẫu già hơn để diễn tả những đường nét, dấu vết của thời gian. Anh thích vẽ đen trắng, dù đôi khi cũng dùng màu cho một số bức tranh và màu với nhiều sắc độ khác nhau từ nhạt (hồng) đến đậm, màu anh yêu thích.
Trên cơ sở những dáng hình đủ các tư thế, Kapil sáng tạo ra những bức tranh khổ lớn dài cả mấy mét. Tranh nude của Kapil sống động nhiều khi cảm giác như người mẫu bước ra khỏi bức tranh để trò chuyện với bạn. Kapil nói thực sự muốn đối thoại với người mẫu nhưng lại không suy nghĩ nhiều quá khi vẽ.
“Tôi muốn làm một nghệ sĩ ngẫu hứng” - Kapil nhấn mạnh. Một bức tranh mà tôi có ấn tượng mạnh là tác phẩm khổ lớn, Kapil vẽ cô gái lưng trần quay lưng lại, đầu cúi đầy thân phận. Trên người cô gái in dấu những dấu giày, dấu tay của chính Kapil để diễn tả số phận thăng trầm cực nhục. Đây cũng là tác phẩm vượt ra ngoài yếu tố “figure” (số đo) thuần túy mà mang thông điệp xã hội. Đó là chưa kể Kapil còn sắp đặt một số vật dụng trong cuộc sống hằng ngày để tạo nên ấn tượng cho tác phẩm.
Kapil chưa sang Việt Nam bao giờ và ước muốn có một ngày được sang Việt Nam bày tranh nude và trình bày về quan điểm sáng tác của mình.
VIỆT VĂN

Vụ Cty xi măng Phúc Sơn ngừng việc tập thể: Đa số quyền lợi chính đáng của NLĐ được giải quyết

Cho rằng, quyền lợi đối với người lao động (NLĐ) không đảm bảo, hàng trăm công nhân Công ty xi măng Phúc Sơn (Cty Phúc Sơn) đã ngừng việc tập thể. 
Ngày 15.6, hàng trăm công nhân Cty Phúc Sơn (thị trấn Phú Thứ, huyện Kinh Môn) đã ngừng việc tập thể và tụ tập trước cổng Cty đòi tăng lương, giảm giờ làm và một số chế độ khác.
Xác nhận thông tin trên với báo chí, ông Nguyễn Thanh Hà, Chủ tịch UBND thị trấn Phú Thứ (huyện Kinh Môn) cho biết: Sau nhiều lần đối thoại giữa người sử dụng lao động và NLĐ không có kết quả, hàng trăm công nhân đã ngừng việc tập thể, tập trung ở ngoài cổng, yêu cầu Cty phải thực hiện một số quyền lợi chính đáng đối với NLĐ.
Theo anh N.V.Đ, công nhân Cty Phúc Sơn, Nhà nước quy định, công nhân làm trong môi trường độc hại tối đa chỉ 6h/ngày, nhưng ở đây công nhân phải làm 8h/ngày mà tiền công thực lĩnh chỉ được 6h/ngày mà thôi.
Biên bản thương lượng giữa người sử dụng lao động và đại diện NLĐ. Ảnh: Nguyễn Thu Hà
Biên bản thương lượng giữa người sử dụng lao động và đại diện NLĐ. Ảnh: Nguyễn Thu Hà
Nhiều công nhân cũng phản ánh, làm trong Cty Phúc Sơn độ độc hại rất cao, ngày ngày phải tiếp xúc với khói bụi từ bột xi măng, chân tay lở loét, mụn mọc khắp người nhưng nhiều năm nay Cty không hề trả NLĐ tiền độc hại. Bên cạnh đó, việc khám bệnh thường xuyên của công nhân cũng chưa được chú ý...
"Đối với chế độ ăn uống, các công nhân phản ánh, bữa cơm công nhân chất lượng quá kém, chỉ có 15 nghìn đồng/suất, lại không rõ nguồn gốc thức ăn, ngày nào cũng như ngày nào, cơm chủ yếu là rau và vài ba miếng thịt, ăn như "đấm vào miệng" - một công nhân bức xúc.
Được biết, hiện nay lương công nhân làm trên 10 năm ở Cty Phúc Sơn là 5 triệu đồng/ tháng, còn dưới 10 năm chỉ được hơn 4 triệu đồng/ tháng. Công nhân cho rằng, thu nhập của họ quá thấp, không đảm bảo cuộc sống, trong khi môi trường làm việc lại rất độc hại, chính vì vậy, bất đắc dĩ họ mới phải ngừng việc tập thể để đòi quyền lợi của mình. 
Cũng liên quan đến vụ việc, chiều 15.6, huyện Kinh Môn đã mời đại diện người lao động, đại diện BCH công đoàn Cty và người sử dụng lao động, họp thương lượng, tìm hướng giải quyết.
Tại buổi làm việc, đại diện người lao động đã kiến nghị: Yêu cầu ký thỏa ước lao động tập thể, chi trả chế độ nặng nhọc, độc hại, chi trả tiền thưởng ABC, tăng lương cho cán bộ công nhân viên 1 triệu đồng/1 người và tăng tiền cơm ăn ca…
Lãnh đạo Công ty Xi măng Phúc Sơn đã lắng nghe ý kiến của NLĐ và thống nhất tăng chế độ phúc lợi cho NLĐ, cụ thể: Lương tháng 13 sẽ căn cứ theo quy định của pháp luật để trả; tăng lương 800 nghìn đồng/tháng (nhưng chưa chi trả ngay trong năm nay mà năm 2018 sẽ chi trả 300 nghìn đồng, năm 2019 sẽ chi trả 500 nghìn đồng còn lại); thay đổi phương thức quản lý và tiến hành đánh giá lại đơn vị nhà thầu bữa ăn ca công nhân trong tháng 7.2018, nâng cao chất lượng bữa ăn, nếu chất lượng bữa ăn nhà thầu cung cấp không đạt yêu cầu thì công ty sẽ điều chỉnh mức ăn ca...
TIẾN NGUYỄN

Messi đá hỏng 11m, Argentina bị "xe buýt 2 tầng" Iceland cầm hoà 1-1

Trong một ngày Messi thi đấu nhạt nhoà và gây thất vọng với pha bỏ lỡ 11m, Argentina bị Iceland cầm hoà 1-1 đầy đáng tiếc ở trận ra quân tại World Cup 2018.
Argentina ra quân World Cup 2018 gặp Iceland, trận đấu mà tất cả mọi sự chú ý đều dành cho ngôi sao số 1 xứ Tango là Lionel Messi.  
Anh đã có tất cả mọi danh hiệu cá nhân cao quý ở cấp độ CLB nhưng anh vẫn còn đó món nợ danh hiệu với ĐTQG. World Cup 2018 chính là cơ hội để Messi thực hiện nhiệm vụ với quốc gia sau nhiều lần lỡ hẹn.
Rạng sáng nay (16.6, giờ Nga), “đại kình địch” của Messi là Ronaldo đã có trận đấu chói sáng với cú hat-trick vào lưới Tây Ban Nha. Đẳng cấp của CR7 đã lên tiếng và giờ là lúc tất cả fan của Messi muốn thấy anh có câu trả lời.
Còn với Iceland, sau câu chuyện cổ tích họ tạo ra ở EURO 2016, không còn ai dám coi thường nền bóng đá đến từ quốc gia băng đảo này nữa. Ở World Cup 2018, tất cả rất muốn chứng kiến những chiến binh Viking tạo ra một cơn địa chấn mới.
Argentina gặp khó khăn trước Iceland. Ảnh: DailyMail
Argentina gặp khó khăn trước Iceland. Ảnh: DailyMail
Thực tế những gì diễn ra trong 45 phút đầu tiên, bóng chỉ lăn trên phần sân của Iceland. Argentina giành quyền kiểm soát bóng lên đến 74%. Liên tiếp các cơ hội nguy hiểm được Messi và các đồng đội tạo ra khiến cho khung thành của Iceland chao đảo.
Và điều gì đến cũng phải đến, phút 19, Argentina đã có bàn thắng  mở tỉ số. Tiền đạo Aguero xoay người cực khéo trong vòng cấm trước khi tung ra cú đá uy lực bằng chân trái tung nóc lưới Iceland. 
Tưởng như bàn thắng giúp đội bóng xứ Tango khai thông bế tắc thì 4 phút sau, Iceland đã có bàn thắng san bằng cách biệt. Tận dụng sự hớ hênh của hàng phòng thủ Argentina, trong pha bóng lộn xộn Finnbogason chớp thời cơ rất nhanh đệm bóng cận thành gỡ hòa cho Iceland.
Tuyến giữa của Argentina trông vào một cầu thủ đang thi đấu ở Trung Quốc là Javier Mascherano và tuyến giữa của họ chính là mắt xích có vấn đề.
Khán giả Iceland và niềm vui trên khán đài. Ảnh: DailyMail
Khán giả Iceland và niềm vui trên khán đài. Ảnh: DailyMail
Bước sang hiệp 2, Argentina vẫn là đội bóng giành quyền kiểm soát bóng nhiều hơn nhưng Iceland vẫn nguy hiểm với những tình huống phản công.
Phút 63, Argentina được hưởng quả penalty sau khi Aguero bị hậu vệ Magnusson đẩy ngã trong vòng cấm. Tuy nhiên, trên chấm 11m, Messi đã không thể chiến thắng được thủ thành Halldorsson.
Sau đó, Messi cũng có thêm các cơ hội thực hiện những quả đá phạt trực tiếp trước vòng cấm. Nhưng, đội trưởng của Argentina đều không thành công. Kết quả 1-1 được giữ nguyên đến hết trận. 
Nhìn cách mà Messi thi đấu bế tắc khiến nhiều người nhớ đến Ronaldo các đây 2 năm tại EURO 2016. Một trận đấu mà Bồ Đào Nha cũng đã thi đấu chật vật trước Iceland, Ronaldo "tắt điện" rồi cuối cùng bị cầm hoà 1-1.
Bây giờ, có lẽ chỉ Ronaldo hiểu cảm giác mà Messi đang trải qua. Thế nhưng sau những trận ra quân ở World Cup thì bây giờ cả Messi và Ronaldo lại rơi vào 2 trạng thái trái ngược. Nếu như CR7 là người hùng thì M10 là kẻ gây thất vọng nếu như không nói là "tội đồ".
Còn với Iceland, 1 bàn thắng, 1 điểm tại World Cup 2018 đã là một kỳ tích. 
HOÀI ĐAN